Huyền ca - Huyền ca 47 - Màu son cũ - Mây trắng bên trời - Miên man cuộc người - Mơ cùng mây trắng – Năm mươi năm ta uống một mình - Những đoản khúc rời – Người đi - Phố mùa đông - Phố xa lạ phố, người xa lạ người - Phố xưa - Quê nhà - Sao đành nhuộm tím mùa thu – Tôi về vẽ một cơn mơ - Trăng về trên phố mùa đông - Trở về - Trở về như một kẻ vô danh - U hoài - Và Em mùa nguyệt nở - Và những ...
HUYỀN CA
3.
tôi ngồi tụng một lời kinh
nghe trong xa vắng giọt tình nhẹ rung
em bùa chú mở hư không
tôi vô lượng kiếp bềnh bồng trong thơ
nghe trong xa vắng giọt tình nhẹ rung
em bùa chú mở hư không
tôi vô lượng kiếp bềnh bồng trong thơ
nén nhang cháy dở đôi bờ
khói tan mù mịt xóa mờ mịt tôi
trang kinh ướt nhoẹt luân hồi
thơ tôi ướt cả lệ người trăm năm.
khói tan mù mịt xóa mờ mịt tôi
trang kinh ướt nhoẹt luân hồi
thơ tôi ướt cả lệ người trăm năm.
4.

mai tôi lạnh mộ huyệt nằm
buồn nghe tiếng vọng xa xăm cõi người
Xin em thắp lạnh môi cười
với đôi dòng lệ trôi ngoài mênh mông
xin em bóng tịch lặng buồn
ngồi bên rêu mộ hát cùng hổn tôi
6.

tôi đang mưa với Sài Gòn
em đâu đó có lạnh buồn theo mưa
bây giờ, Quảng Ngãi, sớm, trưa
tóc xưa trong gió đã vừa chớm thu
tóc xưa trong gió đã vừa chớm thu
tôi đang mưa với mịt mù
em đâu đó có đợi chờ ai không
Trần Hưng Đạo hay Quang Trung
ai qua Cống Kiểu có cùng tôi nghe
Trần Hưng Đạo hay Quang Trung
ai qua Cống Kiểu có cùng tôi nghe
tiếng buồn mưa chạm cơn mê
tôi Sài Gòn ướt trăm bề nhớ quên.
12.

yêu nhau sao không đợi chờ
sao không thề thốt hẹn hò trăm năm
yêu mà chăn chiếu lạnh căm
yêu mà chăn chiếu lạnh căm
ánh trăng nghiêng lệch chỗ nằm quạnh hiu
để thiên thu rụng bóng chiều
để tình xiêu lạc trăm điều ngổn ngang
để lòng nhau chớm úa vàng
để xa xôi nhớ để mang mang buồn
để tình cách biển ngăn sông
để muôn ngàn dặm chập chùng biển dâu
Tương giang vĩ, Tương giang đầu
để muôn ngàn dặm chập chùng biển dâu
Tương giang vĩ, Tương giang đầu
ngàn năm nước cuốn một màu đìu hiu.
12 bis.

thôi thì cứ bỏ mặc tôi
với sông khói sóng với đồi sương giăng
với hanh hao, với úa vàng
với câu kinh rụng hai hàng nến run
khóc cười chi hỡi nhân gian
đi là bỏ cuộc trăm năm với người
với sông khói sóng với đồi sương giăng
với hanh hao, với úa vàng
với câu kinh rụng hai hàng nến run
khóc cười chi hỡi nhân gian
đi là bỏ cuộc trăm năm với người
thôi thì cứ bỏ mặc tôi
với câu từ tạ với lời chia phôi
mai kia góc biển chân trời
tìm nhau xin thắp tình tôi vào hồn.
với câu từ tạ với lời chia phôi
mai kia góc biển chân trời
tìm nhau xin thắp tình tôi vào hồn.
40.

tôi yêu em đến thế mà
em đang tâm trẩy thuyền qua bến người
bây giờ còn lại mình tôi
ngồi nghe sương rụng bên đồi vàng thu
nghe chim hót giữa tuyệt mù
câu kinh xưa đẫm lời ru u tình
yêu nhau thế, nỡ đành quên
vườn xưa đã rụng mấy nhành tương tư
câu thơ ướt sũng nỗi chờ
cháy khô nỗi nhớ, xác xơ nỗi buồn
vườn xưa đã rụng mấy nhành tương tư
câu thơ ướt sũng nỗi chờ
cháy khô nỗi nhớ, xác xơ nỗi buồn
yêu nhau thế, mà bỗng dưng
thuyền hoa, áo gấm, lạnh lùng qua sông
rồi mai trong đục mấy dòng
cũng đành ấm lạnh quê chồng phương xa
thuyền hoa, áo gấm, lạnh lùng qua sông
rồi mai trong đục mấy dòng
cũng đành ấm lạnh quê chồng phương xa
tôi yêu em đến thế mà
mình tôi với bóng trăng tà quạnh hiu.
mình tôi với bóng trăng tà quạnh hiu.
Lê Văn Trung
HUYỀN CA 47

Linh hồn tôi là những dòng sông
Mà sóng thiên thu mãi chập chùng
Về đây tôi với dòng sông cũ
Nhìn bóng đời nhau đã úa vàng
Mưa từng sợi mỏng chảy buồn tênh
Mưa ướt vai ngoan, ướt tóc mềm
Từng sợi mưa chùng theo nỗi nhớ
Tiếng buồn rơi chạm đến vô biên
Mưa ướt vai ngoan, ướt tóc mềm
Từng sợi mưa chùng theo nỗi nhớ
Tiếng buồn rơi chạm đến vô biên
Đời trăm nghìn lối mà không thể
Thôi đành một góc quán đời ta
Tình cũng nổi chìm cùng dâu bể
Đường dài thăm thẳm những chia xa

Thôi đành một góc quán đời ta
Tình cũng nổi chìm cùng dâu bể
Đường dài thăm thẳm những chia xa

Đời trăm nghìn chốn mà không thể
Chọn lấy cho lòng một cõi riêng
Tìm ai khi bóng tình đã xế
Tìm ai nơi cuối trời mông mênh
Chọn lấy cho lòng một cõi riêng
Tìm ai khi bóng tình đã xế
Tìm ai nơi cuối trời mông mênh
Linh hồn tôi là những dòng sông
Sông chảy xuôi mà tôi ngược dòng
Trăm năm tình úa vàng như lá
Chiếc rụng đồi Tây, chiếc biển Đông.
Sông chảy xuôi mà tôi ngược dòng
Trăm năm tình úa vàng như lá
Chiếc rụng đồi Tây, chiếc biển Đông.
Lê Văn Trung
MÀU SON CŨ

Ta rót mãi vào ly đời quên lãng
Giọt tình xưa ta uống buổi xa người
Vành ly vỡ còn thơm mùi son cũ
Và lệ người còn mặn cháy trên môi
Giọt tình xưa ta uống buổi xa người
Vành ly vỡ còn thơm mùi son cũ
Và lệ người còn mặn cháy trên môi
Năm mươi năm Ta về Hiên quán vắng
Màu thu xưa vàng úa giấc mơ buồn
Dòng rượu chảy như một dòng suối cạn
Mà hồn ta ghềnh đá đã tai ương
Màu thu xưa vàng úa giấc mơ buồn
Dòng rượu chảy như một dòng suối cạn
Mà hồn ta ghềnh đá đã tai ương
Ta thấy ta trong đáy sầu lạnh buốt
Rượu vỡ tràn, ly rượu vỡ Buồn tênh
Ta thắp nốt ngọn lửa chiều hiu hắt
Soi đời nhau về gọi giữa điêu tàn
Rượu vỡ tràn, ly rượu vỡ Buồn tênh
Ta thắp nốt ngọn lửa chiều hiu hắt
Soi đời nhau về gọi giữa điêu tàn
Vành ly vỡ còn thơm mùi son cũ
Ta uống vì muôn vạn cõi nhân gian
Ta uống vì ta một đời dang dở
Ta uống vì em, vì nỗi ăn năn
Ta uống vì muôn vạn cõi nhân gian
Ta uống vì ta một đời dang dở
Ta uống vì em, vì nỗi ăn năn
Ly rượu vỡ còn in màu son thắm
Giọt lệ hồng rướm mặn cả đời nhau
Em xa hút cuối phương người quên lãng
Áo tình xưa năm tháng có phai nhàu?
Giọt lệ hồng rướm mặn cả đời nhau
Em xa hút cuối phương người quên lãng
Áo tình xưa năm tháng có phai nhàu?
Lê Văn Trung
MÂY TRẮNG BÊN TRỜI

Lòng thương hoài những áng mây chiều
Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm
Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm
Năm tháng buồn trôi, năm tháng lặng thầm
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta
Ta nợ ta hay nợ cả quê nhà
Chìm dâu biển không thể nào trả nổi
Thơ ta viết không đủ lời xương máu
Cũng lặng chìm trong suốt cõi nhiễu nhương
Giấc mơ xưa hương sắc cõi thiên đường
Ta bỏ lại tình ta như bỏ lại linh hồn đá sỏi
Ta bỏ lại đời ta bên những dòng đời mệt mỏi
Ta bỏ lại tình em hiu hắt tuổi thu vàng
Ta bỏ lại tình ta như bỏ lại linh hồn đá sỏi
Ta bỏ lại đời ta bên những dòng đời mệt mỏi
Ta bỏ lại tình em hiu hắt tuổi thu vàng
Năm mươi năm, ừ nhỉ, năm mươi năm
Ta vẫn ngóng hoài những màu mây bên trời cố xứ
Ta vẫn đi hoài suốt một đời du tử
Vẫn hoang mang lạc mất một phương về
Ta vẫn ngóng hoài những màu mây bên trời cố xứ
Ta vẫn đi hoài suốt một đời du tử
Vẫn hoang mang lạc mất một phương về
Thổi qua đời mình những ngọn gió sắt se
Không mang nổi tình nhau qua ghềnh qua suối
Mặt trời ta chiều nay đã hoàng hôn réo gọi
Còn mong manh sợi mây trắng bên trời.
Không mang nổi tình nhau qua ghềnh qua suối
Mặt trời ta chiều nay đã hoàng hôn réo gọi
Còn mong manh sợi mây trắng bên trời.
Lê Văn Trung
MIÊN MAN CUỘC NGƯỜI

Tôi đứng gọi bên bờ sông dĩ vãng
Mà thuyền xưa, đành đoạn, chẳng quay về
Con sóng cuốn vào triền lau bãi cạn
Xót đau từng hạt cát bến sông quê
Mà thuyền xưa, đành đoạn, chẳng quay về
Con sóng cuốn vào triền lau bãi cạn
Xót đau từng hạt cát bến sông quê
Em có nghe giữa vô cùng tịch lặng
Một lời đau chìm tận đáy sông buồn
Em có thấy giữa trùng trùng hoang vắng
Một bàn tay vẫy mãi giữa trời không
Một lời đau chìm tận đáy sông buồn
Em có thấy giữa trùng trùng hoang vắng
Một bàn tay vẫy mãi giữa trời không
Thôi hố thẳm, đã đành là hố thẳm
Mà hư vô nào định nghĩa sinh tồn
Tôi đứng gọi bên bờ sông dĩ vãng
Lời vô âm vang tận cõi vô cùng
Mà hư vô nào định nghĩa sinh tồn
Tôi đứng gọi bên bờ sông dĩ vãng
Lời vô âm vang tận cõi vô cùng
Rồi một ngày, tôi không còn ở lại
Trần gian ơi hoa vẫn nở bên người
Rồi một ngày thuyền xưa trôi đi mãi
Thì dòng sông muôn thuở vẫn đầy vơi
Trần gian ơi hoa vẫn nở bên người
Rồi một ngày thuyền xưa trôi đi mãi
Thì dòng sông muôn thuở vẫn đầy vơi
Rồi một ngày tôi quay về bến cũ
Nhận ra mình lạc lỏng giữa nhân gian
Thì dòng sông vẫn bên bồi bên lỡ
Tình chỉ là cơn sóng vỗ miên man.
Nhận ra mình lạc lỏng giữa nhân gian
Thì dòng sông vẫn bên bồi bên lỡ
Tình chỉ là cơn sóng vỗ miên man.
Lê Văn Trung
MƠ CÙNG MÂY TRẮNG

*https://sangtao.org/2017/01/03/mo-cung-may-trang/
*https://www.banvannghe.com/a8035/le-van-trung-mo-cung-may-trang-huyen-ca
Trăng mùa xưa lạnh lẽo đồi Tây
Tôi lãng du theo bóng chim gầy
Mây rãi khắp đồi mây trắng xóa
Trắng cả hồn thơ trắng lạnh đầy
Gió buốt thiên thu mờ mấy nẽo
Áo phong sương đã nhạt đã nhàu
Tôi gói hồn thu trong chéo áo
Tôi gói tình thu trong nỗi đau
Áo phong sương đã nhạt đã nhàu
Tôi gói hồn thu trong chéo áo
Tôi gói tình thu trong nỗi đau
Tôi gửi thơ qua núi qua rừng
Gửi hồn thơ qua vạn bến sông
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi chìm theo mây cùng mênh mông
Gửi hồn thơ qua vạn bến sông
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi chìm theo mây cùng mênh mông
Tôi gửi thơ qua cuộc tình hoài
Gửi tình theo thoáng chút hương phai
Gửi hồn qua bóng trăng hiu quạnh
Bỏ lại trần gian lạnh bóng ngày
Gửi tình theo thoáng chút hương phai
Gửi hồn qua bóng trăng hiu quạnh
Bỏ lại trần gian lạnh bóng ngày
Là thế, tôi hoài mộng lãng du
Gửi buồn thương lại bến sông xưa
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi tan theo mây cùng cơn mơ.
Gửi buồn thương lại bến sông xưa
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi tan theo mây cùng cơn mơ.
Lê Văn Trung
NĂM MƯƠI NĂM TA UỐNG MỘT MÌNH


Ta say! Cứ tưởng là say thật
Rượu chảy về đâu? Lạc cõi người
Ai rót? Sao đành không thể rót!
Rượu trong? Sao lòng ta chưa nguôi!
Năm mươi năm ta uống một mình
Năm mươi năm chưa cạn nỗi tình
Ta say! Cứ tưởng đời nghiêng ngã
(Hay đã say vì hương tuyết trinh?)

Năm mươi năm, ta uống, đợi chờ
Ta say? Ta ngỡ mình đang mơ
Rượu không đủ ấm lòng lưu lạc
Rượu không đủ say tình em xưa

Năm mươi năm rượu chảy về đâu?
Rượu tiễn người, lệ chảy qua cầu
Ta trôi như bóng mây chìm sóng
Ta say mà như lòng ta đau
Năm mươi năm khát chén rượu người
Uống lệ mình, uống để cầm hơi
Năm mươi năm chén đời chưa cạn
Sao đành cạn hết cuộc tình tôi!
Lê Văn Trung
NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI

Người gom hết gió ươm thành bão
Thối suốt tình tôi những trận cuồng
Bão xoáy trăm năm vùng hư ảo
Cho mờ cho khuất cõi hư không
Thối suốt tình tôi những trận cuồng
Bão xoáy trăm năm vùng hư ảo
Cho mờ cho khuất cõi hư không
Rừng tôi cũng xác xơ từ ấy
Ghềnh đá trơ buồn những vết rêu
Có con chim lạ từ thiên cổ
Trước nỗi điêu tàn rụng tiếng kêu
Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt tiếng kêu buồn máu đỏ tươi
Và thơ từ đó vàng như lá
Nhuộm cả không gian nỗi nhớ người
Ghềnh đá trơ buồn những vết rêu
Có con chim lạ từ thiên cổ
Trước nỗi điêu tàn rụng tiếng kêu
Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt tiếng kêu buồn máu đỏ tươi
Và thơ từ đó vàng như lá
Nhuộm cả không gian nỗi nhớ người

Gió bão réo hoài cơn mộng dữ
Sông tôi vỡ sóng xót thương bờ
Thương hải chập chùng thương tiếp hải
Nát nhàu cùng tận những cơn mơ
Sông tôi vỡ sóng xót thương bờ
Thương hải chập chùng thương tiếp hải
Nát nhàu cùng tận những cơn mơ
Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt những cơn mơ giạt cuối ghềnh
Bỗng thấy bóng mình hiu quạnh quá
Vật vờ trôi giữa những lênh đênh.
Nhặt những cơn mơ giạt cuối ghềnh
Bỗng thấy bóng mình hiu quạnh quá
Vật vờ trôi giữa những lênh đênh.
Lê Văn Trung
NGƯỜI ĐI


Mai người đi trên những toa tàu
Có đầu tàu nhả khói lên cao
Mỏng manh như một bàn tay ảo
Đã vẫy chào nhau tự kiếp nào
Mai người đi đường xa chập chùng
Nắng mai chìm lạnh trong sương giăng
Có phiến mây chiều trôi rất thấp
Có gió vương trên sợi tóc buồn
Nắng mai chìm lạnh trong sương giăng
Có phiến mây chiều trôi rất thấp
Có gió vương trên sợi tóc buồn
Mai người đi lũng thấp đồi cao
Suối tiễn người suối chảy nôn nao
Có thấy hồn tôi như đá cuội
Nằm quá đìu hiu dưới vực sầu
Suối tiễn người suối chảy nôn nao
Có thấy hồn tôi như đá cuội
Nằm quá đìu hiu dưới vực sầu
Mai tàu đi, tàu đi rất xa
Có bao giờ nhớ một sân ga
Tôi thắp hoàng hôn chờ đợi mãi
Đóm lửa tình duyên cũng nhạt nhòa.
Có bao giờ nhớ một sân ga
Tôi thắp hoàng hôn chờ đợi mãi
Đóm lửa tình duyên cũng nhạt nhòa.
Lê Văn Trung
PHỐ MÙA ĐÔNG

Tôi về qua phố mùa đông
Bơ vơ lạc giữa chập chùng nhớ quên
Chiều nghiêng xuống sợi mưa mềm
Nhớ bờ vai, mắt đen huyền ướt mi


Nhớ dòng sông ở bên này
Mà nghe sóng vỗ u hoài bờ kia


Nhớ con đường buổi em đi
Nhớ hàng cây buổi em về tóc bay


Nhớ từng ngón nhỏ bàn tay
Cầm câu thơ thả bay hoài trong mơ
Nhớ hay quên, phút dại khờ
Nụ hôn chín mọng đôi bờ môi ngoan
Tôi về qua phố mùa đông
Nỗi quên niềm nhớ vô cùng nhớ quên.
Lê Văn Trung
PHỐ XA LẠ PHỐ, NGƯỜI XA LẠ NGƯỜI

*http://www.huongdaoonline.net/2019/09/trang-tho-le-van-trung/#more-20085
*http://tongphuochiep.com/index.php/bao-chi/tho/28467-ph-xa-l-ph-ngu-i-xa-l-ngu-i-le-van-trung
*https://sangtao.org/2019/12/31/pho-mua-dong/#more-120825

*http://www.huongdaoonline.net/2019/09/trang-tho-le-van-trung/#more-20085
*http://tongphuochiep.com/index.php/bao-chi/tho/28467-ph-xa-l-ph-ngu-i-xa-l-ngu-i-le-van-trung
*https://sangtao.org/2019/12/31/pho-mua-dong/#more-120825
Phố xưa vừa lạ vừa quen
Niềm quên nỗi nhớ lặng chìm trong tôi
Hình như lòng cũng lỡ bồi
Ngày mưa tháng nắng đầy vơi mấy dòng
Niềm quên nỗi nhớ lặng chìm trong tôi
Hình như lòng cũng lỡ bồi
Ngày mưa tháng nắng đầy vơi mấy dòng

Sông ơi sông mãi là sông
Chảy qua dâu biển tấm lòng cổ kim
Mà sao tiếng sóng tội tình
Vỗ vào phố cổ trái tim lệ nhòa

Hình như từng dấu rêu xưa
Chìm trong phế tích bụi mờ thời gian
Hình như chiếc lá thuyền nan
Chở không hết nỗi ngỡ ngàng trong tôi
Những con đường cũng ngậm ngùi
Chạy quanh co giữa lòng người xót xa
Bước chân nhẹ gót hiên nhà
Bơ vơ như bóng hồn ma lạc loài
Hình như nước của sông Hoài
Ngược về cố quận nửa đầy nửa vơi.
Lê Văn Trung
PHỐ XƯA

*http://www.phamcaohoang.com/2018/11/846-le-van-trung-pho-xua.html
*https://sangtao.org/2019/12/31/pho-mua-dong/#more-120825
*https://sangtao.org/2019/12/31/pho-mua-dong/#more-120825
Có kẻ đêm nay về ngang phố
Nhớ từng chiếc lá rơi bên đường
Nhớ lời ru lặng buồn trong gió
Nhớ áo quỳnh hương nhuộm bóng trăng
Nhớ từng chiếc lá rơi bên đường
Nhớ lời ru lặng buồn trong gió
Nhớ áo quỳnh hương nhuộm bóng trăng

Có kẻ đêm nay ngồi giữa phố
Quán lạnh đèn vàng mưa hắt hiu
Nhìn giọt cafe rơi rất chậm
Rơi hoài cho kín một niềm đau
Quán lạnh đèn vàng mưa hắt hiu
Nhìn giọt cafe rơi rất chậm
Rơi hoài cho kín một niềm đau
Rơi mãi chưa tròn lời hẹn ước
Lòng còn soi quạnh bóng trăng khuya
Lòng còn lạnh suốt mùa sương cũ
Còn mãi hoang mang một nẽo về
Lòng còn soi quạnh bóng trăng khuya
Lòng còn lạnh suốt mùa sương cũ
Còn mãi hoang mang một nẽo về
Phố bổng không quen, người cũng lạ
Đường hút mù xa, tình cũng xa
Hình như có chuyến tàu qua phố
Vô tình bỏ lại một sân ga
Đường hút mù xa, tình cũng xa
Hình như có chuyến tàu qua phố
Vô tình bỏ lại một sân ga
Lê Văn Trung
QUÊ NHÀ

Đi và đứng như một loài thú lạ
Ta trở về tìm lại quán quê xưa
Thuở trời đất và linh hồn hoang dã
Rừng núi mong ta, khe suối đợi chờ
Bay và lượn như con chim con bướm
Ta trở về nghe tiếng gọi rừng thiêng
Thuở Trời Đất mang tên là Ánh Sáng
Rọi soi về trăm Nẻo Hạnh Vô Biên
Ta trở về nghe tiếng gọi rừng thiêng
Thuở Trời Đất mang tên là Ánh Sáng
Rọi soi về trăm Nẻo Hạnh Vô Biên
Ca và hát như con giun con dế
Ta trở về nghe mặt đất hồi sinh
Ôi hạnh phúc đã xanh từ giọt lệ
Ta nẩy mầm trong tận trái tim em
Ta trở về nghe mặt đất hồi sinh
Ôi hạnh phúc đã xanh từ giọt lệ
Ta nẩy mầm trong tận trái tim em
Triệu triệu năm như một loài thú lạ
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta tìm lại một Bí Huyền Vô Ngã
Trong vô biên vời vợi cả trời Thơ.
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta tìm lại một Bí Huyền Vô Ngã
Trong vô biên vời vợi cả trời Thơ.
09.6.2019 Lê Văn Trung
SAO ĐÀNH NHUỘM TÍM MÙA THU
1

Sao đành nhuộm tím màu thu
Cho vàng tôi rụng lá mù sương xưa
Sao đành giăng mắc sợi mưa
Cho hồ mắt gợn sóng bờ khuya tôi
Sao đành nhỏ giọt buồn rơi
Cho đàn tơ chạm phím rời rả đau
2

Sông tôi chảy một dòng sầu
Nhớ xưa áo lụa qua cầu vàng bay
Nhớ màu sông như màu mây
Nhuộm vào tóc rối làm say hương chiều

Sông tôi chảy một dòng sầu
Nhớ xưa áo lụa qua cầu vàng bay
Nhớ màu sông như màu mây
Nhuộm vào tóc rối làm say hương chiều
3

Bờ lau bải sậy tịch liêu
Sông tôi chảy một dòng hiu hắt buồn
Nhớ người đứng giữa mênh mông
Thả câu thơ nổi bềnh bồng rong rêu.

Bờ lau bải sậy tịch liêu
Sông tôi chảy một dòng hiu hắt buồn
Nhớ người đứng giữa mênh mông
Thả câu thơ nổi bềnh bồng rong rêu.
4

Chim buồn nghẹn một tiếng kêu
Giọt rơi u tịch chìm theo bóng chiều
Mưa đồi Tây! Mưa đồi Tây!
Mang mang ngày nối đêm dài mang mang.

Chim buồn nghẹn một tiếng kêu
Giọt rơi u tịch chìm theo bóng chiều
Mưa đồi Tây! Mưa đồi Tây!
Mang mang ngày nối đêm dài mang mang.
5

Sao đành nhuộm tím thu vàng
Thơ tôi nhuộm tím mây hoàng hôn xưa
Sao đành đốt một tờ thư
Tàn tro thiên cổ bây giờ còn bay.

Sao đành nhuộm tím thu vàng
Thơ tôi nhuộm tím mây hoàng hôn xưa
Sao đành đốt một tờ thư
Tàn tro thiên cổ bây giờ còn bay.
6

Rồi tôi với cuộc chơi này
Chưa tàn dâu biển lại đầy biển dâu
Sông tôi chảy một dòng sầu
Bóng người với sóng xô vào bờ xa.

Rồi tôi với cuộc chơi này
Chưa tàn dâu biển lại đầy biển dâu
Sông tôi chảy một dòng sầu
Bóng người với sóng xô vào bờ xa.
7

Quẩn quanh trong cõi người ta
Mỗi thiên thu, mỗi sát na cũng đành
Sông người chảy một bờ quên
Sông tôi chảy một dòng lênh đênh buồn

Quẩn quanh trong cõi người ta
Mỗi thiên thu, mỗi sát na cũng đành
Sông người chảy một bờ quên
Sông tôi chảy một dòng lênh đênh buồn
8

Mưa đồi Tây! Mưa đồi Đông!
Mưa giăng nỗi nhớ, mưa chùng niềm đau
Mưa nghìn xưa, mưa nghìn sau
Mưa như nghìn giọt lệ trào thiên tai.

Mưa đồi Tây! Mưa đồi Đông!
Mưa giăng nỗi nhớ, mưa chùng niềm đau
Mưa nghìn xưa, mưa nghìn sau
Mưa như nghìn giọt lệ trào thiên tai.
9

Thuở trăng áo lỏng khuy cài
Để hương quỳnh chảy ra ngoài chiêm bao
Thuở trăng hé nụ hồng đào
Để men ủ giấc đêm vào dạ lan
Thuở trăng chưa mộng sang rằm
Sao đành nhuộm tím thu vàng bến xuân.

Thuở trăng áo lỏng khuy cài
Để hương quỳnh chảy ra ngoài chiêm bao
Thuở trăng hé nụ hồng đào
Để men ủ giấc đêm vào dạ lan
Thuở trăng chưa mộng sang rằm
Sao đành nhuộm tím thu vàng bến xuân.
10

Người về từ cuộc trăm năm
Tay ôm mộng biếc tay cầm giấc mơ
Rồi đành thả nổi câu thơ
Nghe đau giọt lệ ướt tờ thư xanh
Để thơ trôi giạt cuối ghềnh
Vết thương còn đọng chút tình, chưa tan.

Người về từ cuộc trăm năm
Tay ôm mộng biếc tay cầm giấc mơ
Rồi đành thả nổi câu thơ
Nghe đau giọt lệ ướt tờ thư xanh
Để thơ trôi giạt cuối ghềnh
Vết thương còn đọng chút tình, chưa tan.
11

Áo xưa nhuộm tím thu vàng
Cho đau lá rụng bên ngàn sương phai
Người về lạnh một vòng tay
Ôm không trọn cõi tình đầy vết thương.

Áo xưa nhuộm tím thu vàng
Cho đau lá rụng bên ngàn sương phai
Người về lạnh một vòng tay
Ôm không trọn cõi tình đầy vết thương.
Lê Văn Trung
TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ

*https://sangtao.org/2017/11/16/toi-ve-ve-mot-giac-mo/
*https://www.banvannghe.com/a8882/le-van-trung-toi-ve-ve-mot-con-mo
*https://www.banvannghe.com/a8882/le-van-trung-toi-ve-ve-mot-con-mo
Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay
Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa
Và tôi vẽ một cơn mơ
Có em về giữa bãi bờ sông tôi
Vẽ câu hát quá ngậm ngùi
Để sông tôi chập chùng trôi chẳng đành
Em ơi vẽ nốt cuộc tình
Vẽ chi nghìn nỗi gập ghềnh đời nhau!
Lê Văn Trung
TRĂNG VỀ TRÊN PHỐ MÙA ĐÔNG

*https://www.banvannghe.com/p11a10823/tho-le-van-trung*http://www.phamcaohoang.com/2018/12/887-le-van-trung-3-bai-luc-bat-1pho-mua.html
Lạnh nghe trăng chảy qua hồn
Dòng trăng như lệ chảy buồn trong tôi
Xưa trăng là mắt môi người
Nay trăng là giọt sương đời lạnh căm
Phố mùa đông! Phố mùa đông!
Trăng về chìm giữa bềnh bồng mây sương
Xưa trăng là đóa quỳnh hương
Nay trăng là nụ tình buồn mãn khai
Tôi về qua phố tìm ai
Thấy màu trăng cũ nhuộm đầy vườn xưa
Thấy bàn tay vẫy trong mơ
Bóng trăng hay bóng người chờ trăm năm?
Không ai đợi, chẳng ai chờ
Còn vành trăng khuyết bên bờ suối xưa
Em còn đâu đó trong mơ
Áo hoa khăn lụa tình chưa nở vàng
Em về đâu giữa mênh mang
Trong vô cùng cõi, trong ngàn dặm xa
Tìm gì trong cõi người ta
Câu thơ vườn Thúy đã nhòa biển dâu
Thôi về trả hết cho nhau
Câu kinh, tiếng mõ còn đau nỗi tình
Thôi về, trả nhớ cùng quên
Trả tình, trả nghĩa, trả duyên nợ người
Thôi về, tôi một mình tôi
Thênh thang mây trắng, ngời ngời mưa sương
Câu kinh, tiếng mõ còn đau nỗi tình
Thôi về, trả nhớ cùng quên
Trả tình, trả nghĩa, trả duyên nợ người
Thôi về, tôi một mình tôi
Thênh thang mây trắng, ngời ngời mưa sương
Tạ ơn những phố cùng phường
Những mưa cùng nắng những đường thu xanh
Tạ ơn những lá cùng cành
Những chim cùng chóc vây quanh quán đời
Tạ ơn mắt ngọc môi cười
Lời sông lời suối là lời tình chung.
Những mưa cùng nắng những đường thu xanh
Tạ ơn những lá cùng cành
Những chim cùng chóc vây quanh quán đời
Tạ ơn mắt ngọc môi cười
Lời sông lời suối là lời tình chung.
Lê Văn Trung
TRỞ VỀ

*https://sangtao.org/2019/11/27/trang-ve-tren-pho-mua-dong/
*https://sangtao.org/2019/11/27/trang-ve-tren-pho-mua-dong/#more-119660
Không trở về là lỗi với trăm năm
Ta rót nốt chén rượu đời cay nghiệt
Sẽ một mình ta trên chuyến tàu thứ nhất
Một mình ta hun hút dặm trường xa
*https://sangtao.org/2019/11/27/trang-ve-tren-pho-mua-dong/#more-119660
Không trở về là lỗi với trăm năm
Ta rót nốt chén rượu đời cay nghiệt
Sẽ một mình ta trên chuyến tàu thứ nhất
Một mình ta hun hút dặm trường xa
Ta về như kẻ lưu phương tìm kiếm một quê nhà
Tìm kiếm lại một mối tình đã đành cam để mất
Tìm kiếm một hoàng hôn mây chìm trong mắt
Tìm lại vườn xưa xanh biếc tóc hoang đường
Ta trở về tìm kiếm từng giọt sương
Từng sợi nắng ẩn chìm trong áo lụa
Tìm kiếm lại một mối tình đã đành cam để mất
Tìm kiếm một hoàng hôn mây chìm trong mắt
Tìm lại vườn xưa xanh biếc tóc hoang đường
Ta trở về tìm kiếm từng giọt sương
Từng sợi nắng ẩn chìm trong áo lụa
Ta sẽ trở về như một lời tuyên hứa
Khấn trọn đời cho vẹn nghĩa trăm năm
Dù trăng ngày xưa chừ đã phai rằm
Dù áo tình xưa nhạt nhàu năm tháng
Dù bước tình xưa lạc dần vào quên lãng
Khấn trọn đời cho vẹn nghĩa trăm năm
Dù trăng ngày xưa chừ đã phai rằm
Dù áo tình xưa nhạt nhàu năm tháng
Dù bước tình xưa lạc dần vào quên lãng
Ta trở về như định mệnh đời ta
Ta trở về réo gọi giữa bao la
Tìm kiếm khổ đau trong nguồn hạnh phúc
Tìm kiếm bể dâu trong cái còn cái mất
Như mối tình chìm nỗi mấy mươi năm
Ta trở về réo gọi giữa bao la
Tìm kiếm khổ đau trong nguồn hạnh phúc
Tìm kiếm bể dâu trong cái còn cái mất
Như mối tình chìm nỗi mấy mươi năm
Ta trở về tạ lỗi với trăm năm.
Lê Văn Trung
TRỞ VỀ NHƯ MỘT KẺ VÔ DANH

Người đã quên
Phố cũng phụ tình
Hỏi con đường cũ
Đường thay tên
Hàng cây năm trước chừng thay lá?
Rụng giữa hồn ta giọt lệ vàng
Cơn gió mùa xưa chừng cũng lạ
Thổi buốt vào ta những muộn phiền
Quán trọ!
Ta chỉ là khách lữ
Một tách trà thiu
Uống một mình!
Này cô chủ quán cho ta hỏi
- Năm mươi năm trước đây là đâu?
Chẳng lẽ đất trời tàn dâu bể
Lòng người đâu dễ còn bể dâu?
Này cô chủ quán cho ta hỏi
- Thuyền xưa còn đậu bến giang đầu
Tóc xưa giờ nhuộm màu thương hải
Thơ ta bèo giạt trôi phương nào?
Người đã quên!
Đành!
Thôi lãng quên!
Hỡi ơi sao phố cũng vong tình
Có thấy hồn ta nghìn năm cũ
Trở về như một kẻ vô danh?
Lê Văn Trung
U HOÀI

Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Cuộc tình sầu xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Đường trăm năm hun hút mộng không thành
Cuộc tình sầu xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Đường trăm năm hun hút mộng không thành
Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trong cuộc thế u buồn
Em đâu đó giữa lòng đời bão động
Có bao giờ chợt nhớ một người không?
Ta lênh đênh trong cuộc thế u buồn
Em đâu đó giữa lòng đời bão động
Có bao giờ chợt nhớ một người không?
Có bao giờ nhuốm chút hồn sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Có bao giờ trong đợi chờ mòn mỏi
Chợt thấy lòng mình quá đổi mênh mông?
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Có bao giờ trong đợi chờ mòn mỏi
Chợt thấy lòng mình quá đổi mênh mông?
Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Một bóng thuyền neo đậu bến cô liêu
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Một bóng thuyền neo đậu bến cô liêu
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi cuộc trăm năm?!
Sao lòng hoài mơ mãi cuộc trăm năm?!
Lê Văn Trung
VÀ EM MÙA NGUYỆT NỞ

*https://sangtao.org/2019/12/13/va-em-mua-nguyet-no/
Trăng bữa ấy vàng hơn màu áo của
Lụa vàng thơm hương mỏng ướp đêm quỳnh
Em bữa ấy và trăng mùa nguyệt nở
Linh hồn tôi bữa ấy chảy đầy trăng

*https://sangtao.org/2019/12/13/va-em-mua-nguyet-no/
Trăng bữa ấy vàng hơn màu áo của
Lụa vàng thơm hương mỏng ướp đêm quỳnh
Em bữa ấy và trăng mùa nguyệt nở
Linh hồn tôi bữa ấy chảy đầy trăng
Lê Văn Trung
VÀ NHỮNG ...

Sân ga và những con tàu
Biệt ly và những câu chào lẻ loi
Bờ em và những dòng tôi
Sóng xô xát gọi. Sóng bời bời đau
Sóng xô xát gọi. Sóng bời bời đau

Dòng sông và những cây cầu
Mà không nối được hai đầu thủy Chung
Mà không nối được hai đầu thủy Chung
Nhân gian và những con đường
Những con đường nối nỗi buồn trong tôi
Những con đường nối nỗi buồn trong tôi
Tình yêu và những mãnh đời
Làm sao vá nổi áo người trăm năm!
Làm sao vá nổi áo người trăm năm!
Lê Văn Trung


No comments:
Post a Comment